BẢN TIN HÔM NAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

Z5410018790845_712954d633988c69c0db8a699da85c5a.jpg Z5410018793923_c71c986d353a9f6630b404277eec7c43.jpg Z5410018795583_8546709a55db80319132979bdd9e1589.jpg Z5410018484779_ff30b5284dc07ddf93c2630703737c44.jpg Z5410018487809_5db3299a7bcd5fa7c63b8b99cf16ceea.jpg Z5410018482626_3e32aec4ef449c6703b6b63de39033ec.jpg Z5410018478338_1798161abc63737ad09dd48c9609e17b.jpg

SÁCH CHÍNH TRỊ - PHÁP LUẬT

Ý NGHĨA CỦA VIỆC ĐỌC SÁCH

TRẠI HOA VÀNG

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Vũ Thị Thanh Tuyền
Ngày gửi: 09h:00' 04-05-2024
Dung lượng: 678.8 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
Ebook miễn phí tại : www.SachMoi.net

Trại Hoa Vàng - (Chương 1) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 1
Trại Hoa Vàng - (Chương 2) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 7
Trại Hoa Vàng - (Chương 3) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 17
Trại Hoa Vàng - (Chương 4) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 26
Trại Hoa Vàng - (Chương 5) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 33
Trại Hoa Vàng - (Chương 6) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 44
Trại Hoa Vàng - (Chương 6) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 49
Trại Hoa Vàng - (Chương 7) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 55
Trại Hoa Vàng - (Chương 8) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 64
Trại Hoa Vàng - (Chương 9) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 71
Trại Hoa Vàng - (Chương 10) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 78
Trại Hoa Vàng - (Chương 11) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 85
Trại Hoa Vàng - (Chương 12) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 92
Trại Hoa Vàng - (Chương 13) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 99
Trại Hoa Vàng - (Chương 14) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 107
Trại Hoa Vàng - (Chương 15) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 112
Trại Hoa Vàng - (Chương 16) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 118
Trại Hoa Vàng - (Chương 17) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 124
Trại Hoa Vàng - (Chương 18) Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.. 131
Trại Hoa Vàng - (Chương 1)
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Ebook miễn phí tại : www.SachMoi.net

Lúc tôi buông thùng tưới xuống và ngồi thở hổn hển trên bậc đá sau hè, mặt trời vẫn
chưa mọc. Phương đông chỉ mới hửng sáng với những đám mây treo lơ lửng cuối
chân trời xa vừa kịp nhuộm hồng. Nhỏ Thảo nhà bên cạnh, cũng dậy sớm như tôi,
đang đốt lá ở cuối vườn.Khói lên nghi ngút khiến màn sương buổi sớm chưa kịp tan
đã trở nên dày đặc. Trên ngọn hải đường lập lòe hoa đỏ sát hàng rào nhà nhỏ Thảo, lũ
chim sẻ chí chách gọi nhau hệt một bọn trẻ lắm mồm.
Tôi hít một hơi đầy lồng ngực và đưa mắt ngắm khoảnh vườn của mình với vẻ trìu
mến. Bên cạnh những đóa đồng tiền rực rỡ như những ngọn pháo bông, những bông
cẩm chướng e ấp một nét đẹp thùy mị, dịu dàng là những đoá hồng xinh tươi và quí
phái. Những cụm hoa chen nhau chiếm gần trọn nửa khoảnh vườn.

Vườn nhiều loại hoa nhưng gần như chỉ một màu vàng. Hoa hồng vàng và hoa đồng
tiền vàng nở rộ khắp nơi. Gần Tết, lại có thêm màu vàng của lay-ơn, thược dược và
cúc đại đóa, những loài hoa chỉ hợp với khí hậu cuối năm. Chấm phá trên cái nền
vàng mêng mông của khu vườn là những bông cẩm chướng hồng và tía, các đóa đồng
tiền màu mào gà và màu cà rốt lẫn những đoá hồng phấn, trắng, đỏ và một vài đoá có
màu khói hương. Tất cả hoà lẫn vào nhau tạo nên một bức tranh quyến rũ đến mức
mỗi lần tướn nước xong tôi cứ ngồi thừ ra ngắm nghía, quên cả chuyện vào nhà.
Trước đây tôi chẳng biết gì về hoa. Chỉ năm ngoái, khi theo một đứa bạn về nhà nó
chơi, tôi mới bị chinh phục bởi thú vui thanh nhã này. Ba nó là một nghệ nhân chơi
hoa nổi tiếng không chỉ trong thị trấn. Ông từng giành được khá nhiều giải thưởng
trong các cuộc thi tài ở các hội hoa xuân. Trên tường nhà ông treo đầy bằng khen và
lủng lẳng vô số huy chương. Nhưng chính vườn hoa bao quanh nhà ông mới khiến tôi
trố mắt sững sờ. Những chậu thược dược trổ hoa, bốn chục bông, những chậu hồng ra
đủ các màu hoa, những gốc bồ đề và vạn tuế lượn lờ, uốn éo thành đủ thứ hình thù kỳ
dị, tất cả khiến tôi có cảm giác như vừa đặt chân vào thế giới huyền bí của các loại kỳ
hoa dị thảo.
Kể từ ngày đó, tôi tập tành chơi hoa. Lúc đầu không có tiền, tôi chỉ dám trồng dăm
bụi đồng tiền, vài hàng thược dược. Dần dà tôi trồng thêm những loại hoa khác. Ðể
thỏa mãn ham thích ngày một tăng của mình, tôi bắt đầu rình rập đánh cắp tiền của
mẹ tôi.
Mẹ tôi mở quán giải khát ngay trước nhà. Tiền bạc thu vào đều bỏ trong ngăn kéo
đằng sau quầy, cuốn ngày mẹ tôi mới lôi ra đếm lại sau khi xếp từng tờ phẳng phiu,
cẩn thận. Ngăn kéo không khóa, do đó tôi tha hồ giở trò đạo tặc. Thường, tôi không
đủ thời giờ lẫn can đảm để quan sát và chọn lựa. Kéo ngăn kéo một cái "rột", tôi thò
tay quơ vội một nắm giấy bạc rồi giấu tay vào trong áo, tôi ba chân bốn cẳng lẩn ngay
vào nhà cầu và sau khi chốt cửa lại cẩn thận, tôi mới thong thả giở ra đếm.
Ði đêm lắm có ngày gặp ma, có lần tôi vừa thó một mớ tiền chưa kịp giấu vào dưới
vạt áo thì bị ba tôi bắt gặp. Kết quả là tôi bị một trận đòn quắn đít, đau thấu trời xanh.
Nếu lần đó mẹ tôi không khóc lóc năn nỉ khiến ba tôi ngừng tay, chắc hai mông tôi
dẹp lép như quả chuối ép.
Nhưng trong cái xui bao giờ cũng kèm theo cái hên. Sau trận đòn đó, nghe tôi khai tôi
đánh cắp tiền chỉ để mua hoa, mẹ tôi bỗng thương tình nên từ đó về sau mẹ thường
giấu ba giấm giúi tiền cho tôi. Có lè mẹ tôi nghĩ thà để tôi bận bịu với thú trồng hoa

còn hơn là để tôi suốt ngày đàn đúm với bạn bè thọc biđa, kết băng kết đảng rủ nhau
đánh lộn hoặc tiêu phí thì giờ vào những trò lăng nhăng khác. Ba tôi trước sau vẫn
chẳng ưa gì cái trò hoa cỏ vô tích sự của tôi. Chỉ đến Tết năm rồi, khi tôi bán được
mấy mươi chậu thược dược và cả trăm nhành lay-ơn lấy tiền mua sách vở và sắm cho
nhỏ Châu, em gái tôi, một cái cặp xách thì ba tôi mới bớt thờ ơ với khoảnh vườn của
tôi. Thỉnh thoảng, vào những buổi chiều rảnh rỗi không phải nấu đồng nấu sắt - ba tôi
làm nghề mua bán phế liệu - ông bắc ghế ra ngồi ngoài vườn, gật gù thưởng thức
"công trình" của tôi. Nhưng đó là những lúc ba tôi vui vẻ, thư thái. Còn những khi
trong lòng bực bội hay có chuyện lo nghĩ, ông lại nhớ ra chuyện học hành lẹt đẹt của
tôi, thế là ông lại đâm cáu:
- Cái thằng đầu bò này, hoc. hành không lo, suốt ngày cứ hoa với lá ! Có ngày tao đốt
sạch hết cái đám cây cỏ của mày cho coi !
Ðầu óc tôi vốn không được thông minh lắm, học hành năm nào cũng dở dở ương
ương, nên mỗi khi điên tiết tôi chuyện gì, ba tôi thường gọi tôi là "thằng đầu bò". Tôi
ức lắm, nhưng nghe riết rồi cũng thấy quen tai.
Ðang mơ màng nghĩ chuyện đâu đâu, tôi bỗng giật bắn mình bởi một tiếng gọi sát bên
tai:
- Ê ! Tôi ngoảnh lại, thấy nhỏ Thảo đứng sát hàng rào dòm sang. Một tay cầm chổi,
một tay cầm trái ổi chìa ra phía trước, nó cười tươi:
- Cho anh nè !
Tôi vốn háu ăn, thấy ổi là chảy nước miếng, liền mở cửa rào chạy sang.
- Ổi đâu vậy ?
Tôi hỏi cho có chuyện chứ thực ra tôi biết tỏng nhỏ Thảo hái ổi trong vườn. Cuối
vườn nhà nó có năm, sáu cây ổi, cây nào cây nấy trĩu trái, tối tối tôi vẫn hay chui rào
qua hái trộm.
Cầm trái ổi to tổ bố trên tay, tôi xúc động quá chừng, bèn nghĩ cách tạ ơn nó:
- Em đợi anh chút !

Nói xong, tôi chạy về nhà ngắt một nhánh hoa hồng rồi hí hửng cầm sang:
- Tặng em đấy !
Nhỏ Thảo đón lấy món quà của tôi bằng cặp mắt long lanh. Nó trầm trồ:
- Ôi, đẹp quá !
Tôi rộng rãi:
- Em cứ cắm chơi đi ! Khi nào nó tàn, anh sẽ cho em nhánh hoa khác !
Nhỏ Thảo rất thích hoa hồng. Hồi tôi mới chơi hoa, nó thường chạy sang tò mò ngắm
nghía. Thỉnh thoảng nó còn phụ tôi bón phân, tỉa lá. Trước đây, tôi không bao giờ
thèm chơi với nó. Nó nhỏ hơn tôi hai tuổi, tôi coi nó là đồ nhóc tì chưa biết mặc quần.
Hơn nữa, ba tôi không muốn tôi chơi thân với ai, cả bạn trai lẫn bạn gái. Ông cứ sợ tôi
chơi với bạn sẽ đâm ra hư đốn, bỏ bê học tập. Mỗi lần thấy tôi đi học về trễ, ông
không cần biết vì lý do gì, cứ trợn mắt hăm he: "Mày cặp kè đi chơi lông bông với
mấy thằng ôn đó, có ngày tao lột quần đuổi mày ra khỏi nhà". Ba tôi đã nói là làm.
Năm ngoái, ông đã xé quần tôi rách teng beng một lần, về cái tội tôi mải đánh biđa với
lũ bạn bỏ cả cơm trưa.
Nhưng nhỏ Thảo thuộc diện ngoại lệ. Nó cùng tuổi với nhỏ Châu em gái tôi nên ba tôi
không liệt nó vào hạng bạn bè mà tôi có thể đàn đúm rồi đi đến chỗ hư hỏng cuộc
đời. Vả lại, nó ở sát nách nhà tôi. Ðối với hàng xóm láng giềng, chích sách "cấm vận"
của ba tôi có phần nới lỏng hơn. Vì vậy, nhỏ Thảo tha hồ chạy qua chạy lại và tha hồ
bị tôi sai vặt.
Hồi mới quen, nhỏ Thảo cứ tò tò đi theo tôi xin hoa hồng. Nhưng tôi cứ một mực từ
chối. Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu, nếu tặng, tôi sẽ tặng cho con nhỏ nào đó
học cùng lớp chứ chẳng có lý gì lại tặng cho con nhãi hỉ mũi chưa sạch này. Tôi sai nó
đã đời và chỉ trả công cho nó bằng những bông đồng tiền. Nó nhận hoa mà mặt cứ xịu
xuống.
Mãi về sau này, tôi mới phá lệ tặng cho nó mấy bông hồng héo. Nhỏ Thảo tính tình
hiền lành. Nhìn những đóa hồng sắp ngủm trên tay tôi, nó rơm rớm nước mắt nhưng
không dám từ chối. Chỉ đến hôm nay, tưới nước một hồi đói bụng, thấy trái ổi to đùng
trước mặt tôi cầm lòng không đậu, mới hào phóng tặng cho nó một đóa hồng tươi

nguyên.
Tôi ngồi bệt xuống bậc đá định giơ trái ổi lên cạp thì bỗng nghe tiếng "suỵt" khẽ nơi
cửa rào. Tôi ngó ra thấy mái tóc bù xù của thằng Cường đang lấp ló. Nó ngoắt tôi, khẽ
giọng:
- Chuẩn !
Tôi ném trái ổi vô thùng tưới, chạy ra:
- Mày đi đâu sớm vậy ?
- Tao đi bỏ bánh mì. Xong rồi, ghé mày chơi !
Tôi mở cửa rào:
- Vô đi !
Nó lấm lét ngó quanh:
- "Ông già hắc ám" của mày có nhà không ?
"Ông già hắc ám" là biệt danh tụi bạn gán cho ba tôi. Lúc đầu nghe tụi nó gọi như vậy,
tôi chửi tụi nó te tua. Nhưng chẳng đứa nào chịu sửa. Riết rồi tôi đâm chán, mặc tụi nó
muốn gọi gì thì gọi. Vả lại, ba tôi cũng có vẻ thích hợp với biệt danh đó lắm lắm.
Nhìn cặp mắt láo liên của Cường, tôi phì cười:
- Tao không biết ! Hình như ba tao còn ở trỏng !
- Vậy thì tao đứng đây !
Vừa nói, Cường vừa siết chặt ghiđdông xe. Làm như nó sợ buông tay ra, tôi sẽ đẩy nó
vào buồng ba tôi hay sao đấy !
Không riêng Cường, đứa bạn nào ghé nhà tôi cũng thậm thà thậm thụt như vậy. Nhà
tôi nằm ngay khúc ngoặt của một con đường nhỏ, kế một con hẻm. Mặt tiền trông ra
đường, là quán nước của mẹ tôi. Khu vườn phía sau chạy dọc theo con hẻm. Bên kia

hẻm là nhà nhỏ Thảo. Cửa vườn mở phía sau, chẳng liên quan gì đến cửa trước. Thỉnh
thoảng bạn bè ghé thăm tôi, đạp vù một cái, chui tọt vào hẻm, quanh ra sau vườn, ba
mẹ tôi ít khi trông thấy.
Nhưng tụi bạn chỉ đứng thập thò ngoài cửa rào ngoắt tôi ra. Chẳng đứa nào chịu đặt
chân vào bên trong. Nói chung, bộ mặt lầm lì của ba tôi khiến tụi nó khiếp vía.
Cường khều tôi:
- Lát nữa mày rảnh không ?
- Chi vậy ?
- Ði tắm sông với tụi tao !
- Mấy đứa bên Huỳnh Thúc Kháng.
Huỳnh Thúc Kháng là trường mới của Cường. Năm ngoái tôi với nó cùng học chung
lớp chín trường Trần Quốc Toản. Thi tốt nghiệp phổ thông cơ sở xong, tôi thi vào
trường Trần Cao Vân, còn nó thi vào trường Huỳnh Thúc Kháng. Trong các kỳ thi
tuyển vào lớp mười, điểm chuẩn của trường Trần Cao Vân là 10,5 còn điểm chuẩn của
trường Huỳnh Thúc Kháng là 8. Do đó, học sinh trong thị trấn mặc nhiên xem trường
Trần Cao Vân có giá hơn trường Huỳnh Thúc Kháng. Tụi học sinh Trần Cao Vân ra
đường gặp tụi Huỳnh Thúc Kháng mặt cứ hếch lên trời. Vì vậy mà hai bên không ưa
nhau, thỉnh thoảng lại xảy ra những trận đập lộn nảy lửa khiến cảnh sát phải xách dùi
cui rượt chạy tóe khói.
Tuy nhiên, không phải tất cả học sinh hai trường đều xem nhau như kẻ tử thù. Có
những cặp chơi thân với nhau từ hồi cấp hai, lên cấp ba dù tách trường vẫn quan hệ
mật thiết với nhau. Như tôi với thằng Cường chẳng hạn. Nhưng dù thân với nó cách
mấy, tôi vẫn lắc đầu trước lời rủ rê hấp dẫn của nó:
- Tao không đi được !
Cường khịt mũi:
- Sao vậy ? Lấy chiếc Huy Chương Vàng chở tao lượn một vòng cho tụi Huỳnh Thúc
Kháng lé mắt chứ ?

Nghe Cường nhắc tới chiếc Huy Chương Vàng, tôi toét miệng cười. Nhưng rồi mặt tôi
lại xịu ngay xuống:
- Bữa nay ba tao không cho tao ra khỏi nhà ! Ngày mai tựu trường rồi, tao phải ở nhà
chuẩn bị tập vở !
Cường nheo mắt:
- Lát nữa mày xuống nhà nội mày ăn sáng rồi len lén chuồn đi, ba mày làm sao biết
được !
Cái thói "xuống nhà nội ăn sáng" của tôi, mấy đứa bạn thân đứa nào cũng biết. Tiền
mẹ tôi cho tôi ăn sáng, thường thường tôi giếm kỹ, để giành mua hoa hoặc đi chơi với
bạn bè. Sáng sáng, tôi kiếm cớ xuống chơi nhà nội, quẩn quanh chờ "ăn chực". Nội
tôi rất thương tôi. Hễ thấy tôi ló mặt vào, nội tôi bao giờ cũng hỏi: "Cháu ăn gì chưả".
Chỉ chờ có vậy, tôi hí hửng lắc đầu và sau đó thế nào tôi cũng có một tô cháo lòng
hoặc một tô bún giò. Tụi bạn thường đem chuyện đó ra chọc tôi. Mỗi lần rủ tôi về nhà
ăn giỗ, tụi nó thường ỡm ờ:
- Chiều mai nhớ ghé nhà tao "ăn sáng" nghen!
Nhưng sáng nay, Cường không có vẻ gì muốn trêu tôi. Nó chỉ muốn tôi lấy chiếc Huy
Chương Vàng cáu cạnh của tôi chở nó xuống bờ sông.
Tôi vẫn lắc đầu nguầy nguậy:
- Không được đâu! Ba tao mà biết được, ổng sẽ treo tao lên xà nhà !
Thấy tôi đem ba tôi ra hù, Cường không dám nài nỉ nữa. Nó dòm dáo dác một hồi rồi
nhún vai huýt sáo bỏ đi.

Trại Hoa Vàng - (Chương 2)
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Thị trấn của tôi có năm trường cấp hai. Trong năm trường, có ba trường làng nhàng,

chẳng tạo một ấn tượng gì đáng kể. Chỉ có hai trường nổi tiếng là trường Nguyễn Bỉnh
Khiêm và trường Trần Quốc Toản của tôi. Nhưng trong khi trường Nguyễn Bỉnh
Khiêm nổi tiếng là trường học sinh giỏi thì trường tôi lại nổi tiếng là trường... học sinh
dở.
Do đó, khi lên cấp ba, hầu hết học sinh trường Nguyễn Bỉnh Khiêm đều thi vô trường
Trần Cao Vân. Còn học sinh trường tôi, trừ những đứa xuất sắc, đều chọn trường
Huỳnh Thúc Kháng để "trao thân gởi phận". Từ nhiều năm nay, sự lựa chọn chết tiệt
này của các bậc đàn anh trường tôi đã được các lớp đàn em noi theo một cách hăm hở
như thể việc cam tâm học dốt là một truyền thống thiêng liêng từng được gìn giữ và
lưu truyền qua nhiều thế hệ nên không ai nỡ phá bỏ.
Trong cái tập thể Trần Quốc Toản yếu kém đó, tôi là đứa nếu không kém nhất thì
cũng kém nhì. Trong hàng lô hàng lốc những môn học, tôi chỉ kha khá mỗi môn toán.
Còn lại, tôi dở đều các môn. Riêng môn văn thì tôi mít đặc, chưa bao giờ biết đến
điểm 4 là gì. Những bài làm của tôi chỉ toàn điểm 3 trở xuống. Mỗi lần xem đến bài
tập làm văn của tôi, bao giờ ba tôi cũng phát cáu, chửi om sòm. Rồi không biết nghe
ai mách nước, ông bắt tôi kiếm sách về đọc để "nâng cao trình độ". Tôi hí hửng cầm
tiền ra tiệm cho thuê sách gần nhà ôm về một chồng kiếm hiệp rồi vùi đầu trong
phòng "luyện" mê mải. Nửa đêm thức dậy đi tiểu, dòm qua khe cửa thấy tôi nằm
chong đèn đọc sách, ba tôi mừng lắm. Ông cứ tưởng tôi luyện văn, trong khi thực ra
tôi đang luyện... võ. Cứ mỗi lần "luyện" xong một bộ, điểm tập làm văn của tôi lại hạ
xuống một nấc. Tôi "luyện" xong bộ thứ ba thì bài tập của tôi cũng vừa kịp đạt tới...
điểm 0.
Trước thành tích sáng chói này của tôi, ba tôi không nén được đã hào phóng tặng tôi
một cú sút thẳng cẳng vào mông đít khiến tôi đang ngồi chồm hổm trước hiên phải
bắn thẳng lên không và lộn một vòng ngoạn mục trước khi đáp ngay chóc xuống bụi
xương rồng lở chởm gai trước cổng.
Khi giận dữ, mặt ba tôi tím lại và những đòn "quyền cước" của ông trở nên thâm hậu
ác liệt không kém gì những chiêu thức của các tay cao thủ trong sách võ hiệp tôi đọc.
Sau khi lãnh trọn một cú "thiết cước" vào "hạ bàn", lục phủ ngũ tạng của tôi bị đảo
lộn tùng phèo. Tôi phải nghỉ học ba ngày liền để dưỡng thương và để nghĩ ngợi xem
có cách nào gạ đổi ba tôi cho một ai đó để lấy một ông ba khác hiền lành hơn và nhất
là ốm yếu hơn không.
Nhưng dù sau đó tôi có đứt ruột giã từ tiệm cho thuê sách đầy quyến rũ kia không một

lần ngoảnh lại, môn văn của tôi cũng chẳng vì vậy mà khá lên được chút xíu nào.
Những điểm 2, điểm 3 đối với tôi thân thiết như bạn cố tri, hễ gặp nhau là tay bắt mặt
mừng, đố có rời ra nổi.
Với một trình độ lôm côm, một hành trang kiến thức đầy vá víu như vậy, có cho vàng
tôi cũng chẳng dám thi vào trường Trần Cao Vân. Thậm chí tôi cũng chẳng dám nghĩ
đến cái chuyện "tày trời" đó. Học hành lẹt đẹt như tôi, chỉ cần thi đậu vào lớp mười
trường Huỳnh Thúc Kháng, ba tôi đã bày tiệc mời cả nước đến ăn mừng rồi, sức đâu
mà nghĩ đến chuyện "trèo cao".
Vậy mà tôi đã "trèo cao", đã "chơi sang". Tôi nộp đơn xin thi vào trường "quý tộc"
Trần Cao Vân trong khi cả khối đứa học giỏi hơn tôi không dám bén mảng đến cổng
trường nổi tiếng đó. Quái lạ hơn nữa là tôi "trèo cao" mà không bị "té nặng". Cái tin
tôi đậu vào trường Trần Cao Vân khiến những ai quen biết tôi, kể cả những người mới
gặp qua tôi một lần, đều sửng sốt. Dĩ nhiên, người sửng sốt nhất là... tôi. Kế đến là ba
tôi và mẹ tôi, bởi hiểu con không ai bằng cha mẹ.
Sở dĩ ở cái thị trấn bé nhỏ của tôi lại xảy ra chuyện kỳ quái như vậy, đầu đuôi cũng tại
chiếc Huy Chương Vàng mà ra.
Cách đây hai năm, hồi tôi mới lên lớp tám, một hôm ba tôi bỗng hứng chí tậu về một
chiếc xe đạp láng coóng. Chiếc xe thể thao mới cáu, ráp toàn đồ ngoại, sờ tay vào
nghe mát tới tận... phổi. Loại xe "de luxe" này, cả thị trấn tôi có chừng mười chiếc là
cùng. Hàng ngày bọn học trò con nhà bình dân như tôi nhìn mấy đứa con nhà giàu cỡi
trên những chiếc "de luxe" lượn vòng vèo ngoài phố mà muốn lác cả mắt, nước miếng
chảy đầy mồm.
Vậy mà đùng một cái, không biết ba tôi khuân ở đâu về một cái thứ của quí như thế.
Mẹ tôi, em tôi và tôi cả ba đứng dàn hàng ngang trước chiếc xe, miệng há hốc:
- Ôi, ở đâu ra thế này ?
- Mua chứ đâu ! Chẳng lẽ lại nhặt được ở ngoài đường ? - Ba tôi hừ mũi.
- Mua một chiếc xe như thế này ? - Mắt mẹ tôi trợn tròn - Ông không đùa đấy chứ ?
- Sao lại đùa ! Tôi mua chiếc xe này cho thằng Chuẩn đi học đấy !

Tới phiên tôi tròn mắn:
- Thật không ba ?
Ba tôi nhăn mặt:
- Thêm mày nữa ! Sao lại không thật !
Không kềm được, tôi lập tức nhảy cỡn lên hoa chân múa tay như một người nghèo
mạt rệp bỗng dưng trúng độc đắc hai trăm năm mươi triệu, miệng nghêu ngao:
- Cho em xin một chiếc xe đạp,
Xe xinh xinh để em đi học...
Rồi tôi quay sang nhỏ Châu, giọng hào hứng:
- Chiều nay anh em mình tha hồ vi vút. Tao sẽ chở mày...
- Chiều nay mày chưa được cỡi xe này đâu ! - Tôi chưa nói dứt câu, ba tôi đã cắt
ngang khiến tôi cụt hứng.
Tôi nằn nì :
- Chiều nay hay sáng mai cũng vậy thôi chứ khác gì đâu ba !
Ba tôi thản nhiên:
- Sáng mai mày cũng chưa đi xe này được !
Tôi ngơ ngác:
- Vậy chừng nào con mới đi được ?
- Chừng nào mày thi đậu vô lớp mười, tao sẽ giao xe cho mày !
Lúc này bom nguyên tử có nổ ngay giữa nhà chắc cũng không gây chấn động bằng lời
phán của ba tôi. Mẹ tôi và nhỏ Châu đưa mắt nhìn nhau, mặt mày đầy vẻ kinh dị. Còn

tôi thì nghe tai mình ù đi, miệng rên rỉ:
- Lớp mười ! Trời đất ơi, còn những hai năm đằng đẵng nữa ! Biết mình có sống tới
lúc đó không !
Tôi gục đầu xuống bàn và nghe giọng ba tôi lạnh lùng vang lên bên tai:
- Nếu mày chết rồi thì thôi, nhưng nếu còn sống, tao sẽ đợi mày !
Nhưng dường như cho rằng làm khổ tôi như vậy vẫn chưa đủ, trước khi bỏ ra khỏi
nhà, ba tôi còn "tái bút" thêm:
- Thi đậu vô lớp mười, nhưng phải là lớp mười trường Trần Cao Vân kia !
Ngữ tôi mà thi nổi vô trường Trần Cao Vân ! Ba tôi ra điều kiện như vậy chẳng khác
nào bảo tôi đi hái mặt trăng ! Nỗi tuyệt vọng đánh gục tôi hoàn toàn. Tôi chán nản
đập tay xuống bàn và rít qua kẽ răng:
- Thà chết sướng hơn !
Sau đó dĩ nhiên tôi không chết. Nhưng tôi sống khổ sống sở. Nhìn báu vật bày sờ sờ
trước mắt mà không được đụng tới, điều đó khiến tôi đau đớn còn hơn là lãnh vài
chục cú "thiết cước" vào "hạ bàn". Mẹ Mục Kiền Liên bị đày trong hỏa ngục, thấy cơm
mà phải nhịn đói, chắn cũng ấm ức, tủi hổ như tôi là cùng.
Sau lần đó, ba tôi khóa xe dựng vào góc nhà, không cho ai sờ tới. Ngay cả ông, ông
cũng không bao giờ lấy ra đi. Lâu lâu, ông lại lôi ra kỳ cọ, chùi rửa sạch boong. Xong,
lại cất vào. Có lẽ ông cố giữ nó cho thật mới để chờ ngày trao giải cho tôi. Bạn bè tôi
biết chuyện, gọi nó là chiếc Huy Chương Vàng. Thừa lúc ba tôi vắng nhà, tụi nó rủ
nhau kéo tới "tham quan". Sau khi ngắm nghía đã đời, mỗi đứa quẹt tay vào chiếc
Huy Chương Vàng một cái, rồi ra về.
Giữa năm lớp tám, tôi bắt đầu chơi hoa, nỗi đau khổ về chiếc Huy Chương Vàng
nguôi ngoai được phần nào. Nhưng cứ mỗi lần bước sang qua góc nhà, tim tôi lại nhói
lên một cái, bước sang mười lần nhói đủ mười cái.
Thật ra, thích chiếc Huy Chương Vàng thì tôi quả có thích mê tơi thật, thậm chí có
nhiều đêm tôi nằm mơ thấy mình cỡi nó lượn vi vu qua các ngả phố trước ánh mắt

thèm thuồng và ghen tị của bao nhiêu là đứa, nhưng trong thâm tâm không bao giờ tôi
tơ tưởng đến việc trở thành chủ nhân của nó.
Hồi ba tôi mới đem chiếc xe về "nhử" tôi, tôi học hành có chăm lên được một chút.
Nhưng ì ạch hoài mà chẳng ăn thua gì, sức tôi kém vẫn hoàn kém, đặc biệt là cái môn
Văn khốn nạn, tôi nản quá chẳng thèm cố công nữa.
Nhưng tôi nản một thì ba tôi nản mười. Thấy tôi có vẻ sung sướng với chuyện học dốt
hơn là nỗ lực giật lấy món giải thưởng cao quí treo ngay trước mũi kia, ông điên tiết
gầm gừ suốt ngày. Nhưng ngoài việc mắng chửi và thỉnh thoảng tung vài cú sút vào
"hạ bàn" của đứa con bất hiếu, cứng đầu cứng cổ cho hả giận, ông chỉ biết ngồi nhìn
trời thở dài thườn thượt.
Những lúc ấy, nấp sau kẹt cửa, tôi vừa xoa mông vừa nhìn trộm ba tôi qua khe hở, cố
đoán xem ông đang nghĩ ngợi gì. Phải chăng ông đang hồi tưởng lại hồi nhỏ ông có
học hành lẹt đẹt không mà sao lại sinh ra một kẻ kế thừa mít đặc là tôi ?
Cho đến khi lên lớp chín, trung thành với lý tưởng của các bậc đàn anh trường tôi, tôi
xác định mục tiêu của mình là thi vô trường Huỳnh Thúc Kháng nếu may mắn vượt
qua được kỳ thi tốt nghiệp cuối năm. Chiếc Huy Chương Vàng đời tôi không có duyên
được hưởng, thôi để cho ba tôi dành trao giải cho cháu nội sau này !
Ðịnh mệnh tưởng đã an bài, nào ngờ tôi vừa đậu kỳ thi tốt nghiệp xong, đám bạn mắc
dịch của tôi lập tức xúm lại bàn ra tán vào ỏm tỏi. Ðứa nào đứa nấy ngoác mồm to
bằng cái chậu xúi tôi thi vô trường Trần Cao Vân. Thằng Cường sốt sắng đem bộ đề
thi có sẵn đáp án của sở giáo dục tới tận nhà "năn nỉ" tôi học. Thằng Phú ghẻ thì tình
nguyện bỏ ra một tuần năm buổi ôn luyện cho tôi. Phú ghẻ học giỏi nhất nhì trong
lớp, năm nay cũng thi vào trường Trần Cao Vân. Ðược nó kèm cặp, tôi lên tinh thần
được chút chút.
Nói chung, tụi bạn tỏ ra hăng hái lo lắng cho tôi tợn. Ðôi lúc tôi có cảm tưởng nếu bản
thân tụi nó thi rớt thì không sao, nhưng nếu chẳng may tôi thi rớt, tụi nó sẽ rủ nhau đi
tự tử hết ráo.

Dĩ nhiên tôi ngu gì mà không biết sở dĩ tụi nó ân cần tử tể với chuyện học hành thi cử
của tôi chẳng qua tụi nó mong cho tôi thi đậu vào trường Trần Cao Vân để "chớp"
chiếc Huy Chương Vàng ra chở tụi nó chạy lòng vòng dợt le với đám con gái õng ẹo

trong thị trấn. Nhưng dù sao thấy tụi nó quan tâm đến tương lai của tôi quá xá, tôi
cũng xúc động rơm rớm nước mắt.
Thế là, hết đường thoát, tôi đành phải bấm bụng nộp đơn thi vào trường Trần Cao
Vân. Những ngày sau đó, thằng Cường một bên và Phú ghẻ một bên, hai đứa kèm tôi
sát rạt.
Trong đám bạn của tôi, Phú ghẻ là đứa được ba tôi đối xử tương đối tử tế nhất. Ông
biết nó là học sinh giỏi. Tôi chơi với nó, ông không sợ tôi "gần mực thì đen" như chơi
với những đứa lôm côm khác. Thực ra Phú ghẻ là thằng hoang đàng chi địa. Nó
nghịch ngợm phá phách cũng giỏi không thua gì khi nó học. Nhưng ba tôi còn khuya
mới biết điều đó. Thấy ngày nào nó cũng dẫn xác đến kèm tôi học, chắc ông khoái
ngầm trong bụng nên tôi chẳng thấy ông hò hét như mọi ngày. Thằng Cường được dịp
ăn theo, tò tò đi sau đuôi Phú ghẻ, lần nào cũng trót lọt. Nếu ba tôi biết nó không dám
thi vô trường Trần Cao Vân, sợ rớt, chỉ đút đơn thi Huỳnh Thúc Kháng, vậy mà còn
bày đặt tới nhà "phụ đạo" cho tôi, chắc ông đã vác gậy rượt nó chạy từ đời tám hoánh.
Nhưng mặc dù được hai thằng bạn "kè" thật lực, tôi vẫn chẳng thấy đầu óc sáng sủa
lên được chút xíu nào. Tôi chỉ nắm vững mỗi môn toán còn văn nghị luận thì mặc
Phú ghẻ gào rát cả cổ, tôi vẫn cứ ù ù cạc cạc. Phú ghẻ cáu lắm. Nó nhăn nhó :
- Cái đầu mày nó sao sao ấy !
- Ừ, nó giống cái đầu mày !
Tôi phát khùng vặc lại. Cái thằng Phú ghẻ ngứa này, nó tưởng nó giảng hoài tôi không
hiểu chỉ có nó phát cáu, còn tôi học hoài không vô, lại thêm phải chứng kiến cái cảnh
nó ngồi gãi ghẻ sồn sột, tôi không biết nổi đóa chắc !
Phú ghẻ chẳng thèm cãi nhau với tôi. Nó ngán ngẩm đẩy bộ đề thi in sẵn đến trước
mặt tôi :
- Hay là mày học thuộc lòng cuốn này quách ?
Tôi trợn mắt :
- Học nguyên cả cuốn ?

- Ðành phải ráng chứ sao ! - Phú ghẻ nhún vai - Văn nghị luận mày học cả hai năm
trời còn không hiểu, tao chỉ cho mày chưa đầy một tháng thì ăn nhằm gì !
Tôi đang phân vân trước lời đề nghị kém khí thế của Phú ghẻ thì thằng Cường ngồi
bên cạnh bỗng hùa vô :
- Ý kiến của Phú ghẻ hay đấy ! Tao nhất trí !
Cái thằng vô duyên này, chuyện của tôi chứ đâu phải chuyện của nó mà nó bày đặt
"nhất trí" ! Cường không biết tôi đang chửi thầm nó. Mặt nhơn nhơn, nó quay sang vỗ
vai tôi :
- Mày đừng lo ! Tao sẽ học chung với mày !
Ai chứ thằng Cường bảo đừng lo, tôi càng lo hơn ! Nó cùng một giuộc với tôi, học
hành năm nào cũng lăm le thi lại, có cho vàng tôi cũng chẳng dám nghe theo lời
khuyên của nó. Nhưng sau một hồi suy đi ngẫm lại, tôi buồn bã nhận ra chẳng còn
con đường nào khác ngoài cách gò lưng tụng cho hết ba mươi đề thi văn lẫn những
bài đáp án dài dằng dặc kia. Hồ sơ thi vào trường Trần Cao Vân tôi đã nộp rồi, muốn
rút lại cũng không còn kịp nữa. Ba tôi lại đứng án ngữ phía sau, võ công của ông dạo
này lại toàn chiêu sát thủ, tôi mà thoái bộ một cái là lãnh ngay "thiết cước" vào lưng.
Phú ghẻ thương tôi thì có thương thật nhưng mới kèm tôi ba buổi nó đã chạy dài. Ðã
đến nước này, tao chỉ còn mỗi cách khăn gói theo mày "học tủ" quách, Cường ơi !
Tôi với Cường "học tủ", nhưng "tủ" của tôi không giống "tủ" của nó đầy nhóc, toàn
bộ ba mươi đề thi lẫn bài giải đều nhét vào hết ráo. Còn tôi tụng đến gãy lưỡi gần cả
tháng trời chỉ thuộc được mười bảy bài rưỡị Phú ghẻ tới kiểm tra, biết sức tôi chỉ tới
đó, bèn ân cần động viên :
- Vậy là giỏi rồi ! Biết đâu đề thi năm nay chẳng nằm trong mười bảy cái đề đó !
Phú ghẻ nói càn mà sém tí nữa trúng phóc. Bữa thi môn văn đề bài ra na ná một trong
mười bảy cái đề tôi đã học. Thế là nhắm mắt nhắm mũi, tôi tuôn một mạch, ngòi viết
chạy ro ro nghe bắt sướng lỗ tai. Nhoáng một cái, tôi đã đem bài lên nộp trước ánh
mắt kinh dị và thán phục của cả phòng thi. Mấy đứa học sinh giỏi, mồm cứ há hốc ra,
chẳng tài nào ngậm lại được.
Khi bước chân ra khỏi phòng thi, tôi cứ tiếc hùi hụi phải chi tôi sinh vào thế kỷ trước

thì phen này chắc chắn dã "bỏ túi" cái Trạng nguyên, biết đâu lại được công chúa kén
làm phò mã nữa không chừng !
Tôi làm phò mã tưởng tượng được chừng mười lăm phút thì những thí sinh trong
phòng lục tục bước ra. Sau khi hỏi han, nghe tụi nó bảo đề thi vừa rồi không thể làm
giống y chang đáp án mà phải sửa lại một vài chỗ, suýt chút nữa tôi đã xỉu ngay trong
sân trường. Phải gắng gượng lắm tôi mới trấn tĩnh được và không buồn ở lại đợi Phú
ghẻ như đã hẹn, tôi phóng một mạch về nhà.
Ba tôi hỏi :
- Làm bài được không con ?
- Trúng phóc ba à !
Mẹ tôi hỏi :
- Làm bài được không con ?
- Ngon lành mẹ à !
Nhỏ Châu hỏi :
- Làm bài được không anh ?
Tôi hạ giọng :
- Trớt quớt rồi mày ơi !
Một kế hoạch "lánh nạn" hiện ra chớp nhoáng trong đầu, tôi xin phép ba mẹ về nghỉ
hè ở nhà ngoại dưới quê để đầu óc được thư giãn sau những ngày ôn thi căng thẳng.
Chỉ những học trò chăm chỉ cần cù mới nêu ra được lý do chính đáng như vậy, ba tôi
nghe bùi tai, bèn gật đầu ngay không cần suy nghĩ. Từ khi sinh ra tôi đến giờ, có lẽ
đây là lần đầu tiên ông mới hưởng được hạnh phúc của một người cha có con "căng
thẳng" vì học tập. Mẹ tôi hỏi :
- Chừng nào con đi ?

- Dạ, ngay bây giờ.
- Ngay bây giờ ? Làm gì gấp vậy ? - Mẹ tôi chưng hửng.
Tôi chép miệng :
- Dạ không hiểu sao con thấy nhớ ngoại quá !
Mẹ tôi có vẻ nghi ngờ trước tình cảm tràn trề đột xuất của tôi nhưng bà không nói gì,
chỉ móc trong túi ra một xấp tiền dúi vào tay tôi :
- Xuống dưới nhớ đừng leo trèo nghịch ngợm coi chừng té gãy cổ nghen con !
- Dạ.
Tôi nhét tiền vô túi rồi vội vã đi tìm nhỏ Châu :
- Mày ở nhà nhớ trông nom vườn hoa cẩn thận nghen !
- Dạ.
- Khi nào có kết quả thi vô lớp mười, mày đi coi giùm tao. Nếu thấy tao đậu, mày phải
bay xuống ngoại báo tin cho tao liền !
Nhỏ Châu rụt rè :
- Nhỡ anh rớt thì sao ?
- Thì thôi, mày cứ ở nhà ! - Tôi thở dài - Quá một tuần lễ, không thấy mày xuống, tao
sẽ biết là tao đi đời! Lúc đó, tao sẽ ở luôn dưới ngoại, không về nhà nữa !
- Sao vậy ? - Nhỏ Châu ngẩn ngơ - Ðằng nào anh cũng phải về nhà chứ ?
Tôi lắc đầu :
- Nếu rớt, tao sẽ không về. Tao mà dẫn xác về, ba sẽ sút tao bay tới tận mặt trăng !
- Nhưng ở dưới ngoại làm sao anh đi học ? - Nhỏ Châu bắt đầu lo âu.

- Tao không đi học nữa ! Tao sẽ đi chăn bò. Nhà ngoại có mấy con bò, mày không
nhớ sao ?
Viễn ảnh tôi vẽ lên bi đát đến mức giọng tôi bỗng trở nên bùi ngùi. Còn nhỏ Châu thì
rơm rớm nước mắt. Nó sụt sịt :
- Không được, anh phải về nhà với em ! Em sẽ năn nỉ ba cho !
Tôi nhún vai, hừ giọng :
- Khỏi ! Nam tử đại trượng phu không cần nhờ ai năn nỉ giùm ! Bốn bể là nhà, sống
nơi đâu mà chẳng được, màykhỏi phải lo cho đại huynh của mày !
Nói xong một câu "thuổng" trong truyện kiếm hiệp, tôi "phất tay áo" ra đi. Nhỏ Châu
không hiểu tôi vừa lảm nhảm những gì nhưng khi nãy nghe tôi doạ sẽ bỏ học đi chăn
bò, nó hãi quá, cứ giương đôi mắt mờ lệ trông theo.
Tôi rảo bước ra bến xe mà bụng cứ thấp thỏm sợ tụi bạn bắt gặp. Thi xong, chắc chắn
thằng Cường và Phú ghẻ phóc ngay đến nhà tôi. Biết tôi vừa mới đi, thế nào tụi nó
cũng đuổi theo. Lúc này tôi sợ gặp hai thằng cốt đột đó còn hơn là sợ gặp cọp. Sỡ dĩ
tôi phải khăn gói trốn chui chốn nhủi như thế này cũng chỉ vì không muốn bị tụi nó
cật vấn, hạch hỏi lôi thôi về bài thi văn ban sáng.
Tôi vừa đi vừa ngoảnh cổ dòm dáo dác như thằng ăn trộm vừa thó tiền ở nhà băng.
Chỉ đến khi ngồi thu lu trên chiếc xe đò sắp chạy mà vẫn chưa thấy bóng dáng hai
thằng mắc dịch đó đâu, tôi mới biết là mình thoát nạn.
Những ngày kế tiếp theo đối với tôi là những ngày rất đỗi nặng nề. Thấy tôi lâu lắm
mới về chơi, ngoại chiều chuộng tôi hết biết, nhưng lòng đang nóng như lửa đốt, tôi
chẳng thấy khoan khoái tí ti ông cụ nào. Từ nhà ra vườn rồi từ vườn vào nhà, mỗi
ngày tôi đi vào đi ra cả chục lược đếm lá vàng rơi.
Ðến ngày thứ sáu, tôi bắt đầu ngóc cổ ngóng lên đường lộ, chờ phép màu xuất hiện
mặc dù trong thâm tâm, tôi không tin môn toán của tôi có thể cứu được môn văn trời
đánh thánh đâm kia. Quả như tôi lo lắng, ngày hôm sau rồi ngày hôm sau nữa, bóng
dáng của nhỏ Châu vẫn biệt mù ở tận đâu đâu, mặc cho tôi chờ dài cả cổ.

Ðến trưa ngày thứ mười thì niềm hy vọng mong manh trong lòng tôi đã thực sự tắt
ngấm. Nhưng đúng vào lúc tôi chán đời leo lên giường quấn chăn trùm kín người và
bắt đầu nghĩ đến sự nghiệp chăn bò sắp tới thì đột nhiên có tiếng ồn ào ngoài ngõ. Tôi
chưa kịp nhỏm người dậy thì thằng Cường và Phú ghẻ đã ập vào nhà như một cơn lốc.
Vừa thấy mặt tôi, Cường đã oang oang :
- Mày đậu rồi Chuẩn ơi ! Ðậu đúng 10,5 điểm !
- Xạo đi mày ! - Tôi bán tín bán nghi - Nếu tao đậu thì ba ngày trước ...
 
Gửi ý kiến